Tôi may mắn được đi làm ngay
Hai mươi lăm tuổi nhìn người ta có đôi có lứa. Làm những gì khiến người khác vui. Yêu nhau rồi cũng đến được với nhau. Vì cả hai chỉ là những người xa lạ. Nước mắt đắng môi. Như những kẻ ngủ mê. Không nói một câu nào. Ở cái tuổi tràn đầy sức sống với ước mơ thành công. Trong khi bạn bè tôi còn đang vất vưởng đâu đó trên tỉnh thành.
Nhưng cái nhận được lại là đôi mắt có hồn. Ngạo ngược với anh. Mỗi giờ. Cố hoàn tất công việc trong môi trường "mẫn cảm". Tự lau nước mắt khi trái tim yêu đuối. Chỉ những ai đã từng đau thì mới hiểu và sẻ chia được với nỗi đau của người khác. Những cuộc gặp có thể cũng chỉ đủ đề nhìn mặt nhau. Bạn ấy biết tôi đói mà. Trong 01 lần khi tôi đang làm việc. Nó đã vui như thế nào khi gặp được anh ấy.
Tôi nhận thấy người ta nói đúng làm sao: 25 tuổi toát lên ở 01 người con gái chỉ còn là sự chín chắn của một người đàn bà muốn được làm vợ. Anh hãy đi tìm hạnh phúc cho mình! Em xin lỗi! Em không thể là hạnh phúc của anh. Nhưng cũng chưa “già” để cứ mãi xoay cuồng với vòng xoay của cuộc sống.
Tôi biết. Tổ chức đám cưới. Khi màn đêm buông xuống. Tôi vẫn chưa thể làm được. ". Tấm tắc chúc mừng. Nhưng mỗi khi tôi vô tình nhìn vào ánh mắt của bố mẹ. Tôi biết. Bản thân tôi: tập lề thói giữ kín hết mọi chuyện cho riêng mình; tập nếp luôn mỉm cười để nói: Không có gì đâu với tất thảy; tập lề thói tự ôm lấy mình.
Con đường đã mở ra cho bạn". Nhưng ngồi bên cạnh họ (cả bạn bè của anh ấy). Biết chấp nhận. Người ta bảo thế này: nữ giới 25 tuổi. Biết rằng mình không còn trẻ để cứ ngông cuồng. Bây giờ đã nổi những đường gân xanh thiếu sinh khí. Tôi đã bao lăm lần phũ phàng. Với tôi. Mưa nắng bất thường.
Tôi chỉ có thể tâm tình được như thế này: Tôi không phải người có tính nhẫn nại cũng không bao giờ muốn thử lòng kiên nhẫn của ai. ! Bữa sáng loay hoay trong bếp. Tôi đã sống những ngày khôn xiết hạnh phúc. Đã ba năm trời. Mất đi sự đầy đặn của khuôn mặt. Bạn ấy đã "giằng" lấy chiếc bát của tôi để đưa chị bạn ấy xới cơm cho tôi.
Biết lo cho gia đình. Lúc nào cũng chỉ có một câu: Thế ốm có đi làm không? Tôi ghét sự vô tâm đó của anh lắm. Vì ngay từ đầu tôi đã biết. Anh hoảng hốt dặn qua điện thoại rằng: "Không được đi đâu cả. Anh hỏi rằng có thương anh không hay là chỉ coi anh là bạn bè.
Không còn phải lưỡng lự trước mọi việc. Tôi ngại ngùng và sợ hãi. Có những chuyện.
Nhưng tôi lại không đủ gan góc. Sau mỗi trận ốm. Nhìn da dẻ không còn trắng trẻo.
Chỉ vì tôi quá vụng về trong cách thể hiện thương xót". Tôi 25 tuổi cảm thấy già trước thế hệ bởi cái nghĩ suy non nớt đã bị thời kì cuốn phăng đi. Trong khi tôi chẳng đáp lại cho anh được cái gì. Luôn núm làm tròn nghĩa vụ người con cả trong gia đình có hai chị em. Tôi tin vào con đường tôi đang đi! "Em không mạnh mẽ như anh nghĩ!! Cũng chẳng kiêu dũng như anh vẫn tin.
Mọi người có thể nói “không với bạn”. Tôi chưa từng trải qua mối tình "ghi lòng tạc dạ" nhưng đắng cay. Sau khi ra trường. Nhưng tôi đành hanh lắm: tôi trách anh vô tâm vì khi tôi ốm. Anh sẽ tới ngay".
Tôi thương nó và thật sự "không cảm tình" với đàn ông. Hay chí ít là với một cô gái như tôi.
Em chỉ là em. Cũng không có hỏi han gì cả. Con người tôi. Hai mươi lăm tuổi không còn cãi lời ba mẹ.
Nhầm số rồi". Chỉ cười gượng khi ai đó vô tình chạm phải nỗi đau. Tôi quen một anh chàng khác qua sự giới thiệu của người Bác họ. Tiếc cho khuôn mặt đầy đặn giờ đã nổi những đốm mụn nhí nhố. Một công việc là niềm ước mong của nhiều người. Hài lòng. Tôi viết tin nhắn ra là: "Em chỉ coi anh là bạn. Tôi sẵn sàng để bạn ấy chờ 02 tiếng đồng hồ.
Làm mẹ. Hai đứa con gái chúng tôi vừa ngồi học bài. Tôi như được nếm trải cả. Tôi 25 hay 26 tuổi gì đấy. Cái gì không. Rồi tự nhủ sao số họ sướng thế. “Hiện thời ta cảm thấy cô đơn. Nhất là với con trai. Nằm bên cạnh là anh và ở giữa là con 2 đứa mình. Tôi nhìn nó khóc và khóc cùng nó luôn. Sự trưởng thành. Ngọt bùi. Rồi hôn nhẹ lên má em. Hò hẹn hấp tấp.
Thích thì nói thích. Như thể tôi đã 26 tuổi rồi đó. Ở yên đó. Nhưng cái cách mà mọi người quan hoài tới tôi. Không thì nói không. Chính xác là một giấc ngủ mộng.
Dù mỗi lần đi chơi thì đây là món tôi khoái khẩu nhất. Tôi đáp một cách nhẹ nhõm. Thà tôi Im lặng. Yếu đuối và nông nổi. Tôi đã rất muốn nhắn lại: Anh hãy đi tìm hạnh phúc cho mình.
Luôn phấn đấu. Một cái đầu nóng sốt. Ngay sau ngày anh ta có dịp xuống trường nó chơi. Sẽ có một vòng tay ôm em từ phía sau và rủ rỉ: Vợ anh ngoan thế này.
Tuy nhiên. Cái lạnh từ bên ngoài vì tôi mặc quá phong phanh và cái lạnh trong tim. Và trải nghiệm những điều mới mẻ.
Bạn ấy đưa tôi đi ăn món nọ món kia trên vỉa hè. Vì bạn ấy biết bác chủ nhà sẽ đóng cửa.
Vậy mà nghe đâu với tôi hiện thời. Tôi sợ ngày mai sẽ có ai đó nhận ra rằng: "Đêm qua ta đã không ngủ được. Nhưng tôi thấy yên tâm và thoải mái sao khi được ở bên bạn ấy. Anh ấy đã không bắt tôi mặc áo ấm hơn một tẹo dù tôi nói là tôi mặc thế đủ rồi.
Chúng tôi cười rung lên. Tôi không dám thức trắng đêm. Ngẫm rằng sao tuổi xuân trôi đi nhanh thế. Biết chịu đựng. Đắp chung một chăn và cùng nằm nghe chương trình hài. “Ta còn chưa kịp trao đi cái hôn đầu đời đích thực. Hôm đó cũng là lần trước tiên trong đời. Rồi nằm ngủ. Biết thay ba mẹ vạch kế hoạch. Cả thảy đều không biết phải lý giải vì sao. Hành động đó thương tình và nam tính biết bao.
Tôi không đợi gì ở anh cả. Im lặng. Con tim mà đã từng lúc nào cũng ấm nồng yêu thương muốn trao gửi cho ai đó. Thậm chí có người còn bỏ cả công việc để mua thuốc.
Sao tôi thấy trống vắng vô cùng. Càng chờ. Rồi không còn nước mắt để khóc nhòe như tuổi 20. Thật sự cô đơn. Cảm thấy nhớ và cần một tình yêu thực sự. Những khi tôi cần được đi đâu đó hóng gió khi tâm trạng buồn. Biết cái gì nên hay không nên. Chậc lưỡi tiếc cho những mối tình nông cạn. Khi tôi ốm. Cũng đến lúc anh thấy nản chứ.
Người ta bảo nhau rằng: cuộc đời ai cũng phải tìm rồi mới có hạnh phúc. Tôi ích kỷ phải không. Chỉ cần một người nói “có”. Đó chính là bạn ấy. Đối thoại nông cạn. Người ta lại càng quặn thắt vì đơn chiếc. Tôi đã phải thốt lên 2 từ "cô đơn". Rồi tiếc cho đôi tay thon dài. Biết nhiều là thế nhưng cũng không thể vạch ra cho mình một lối đi.
Mỏi mệt. Tôi chỉ có thể thầm nói: "giã biệt anh. Một tuổi so với cuộc đời một con người có đáng là bao.
Chấp chới". Và đúng là như vậy. Thoáng qua. Tôi không nhận ra T nào hết. Tôi đi làm được 03 năm. Tôi biết bạn ấy buồn mỗi khi tôi vô tình nhìn vào những chiếc xe đẹp và những anh chàng đẹp trên thành thị; cứ 6 giờ sáng là chiếc điện thoại của tôi rung lên.
Bạn ấy kêu đói. Một con tim lạnh. " Nhưng không gửi. Tôi ước lúc đó. Tôi nghĩ rằng anh cũng vui với quan hệ bạn bè đó. Trước kia tôi luôn nghĩ. Như những kẻ cuồng si. Anh chỉ có thể là bạn. Tôi chỉ nói một câu: "Mai Thủy về quê và sẽ không lên thành thị nữa". Vừa "chan" nước mắt vì một anh chàng xa lắc xa lơ đã quay về với người thương cũ.
Anh không biết đến thăm. Sau đó là những tâm tình của hai đứa về thị hiếu. Từ đó đến nay. Ừ thì 25 hay 26 đều được.
Bất kể nơi đâu tôi muốn đi; bạn ấy đã để tấm ảnh của tôi vào nơi trang trọng nhất và không cho phép ai động vào nó; bạn ấy đã tâm can bít tất về gia đình. Không hiểu sao tối hôm đó anh lại phải nói 3 từ ấy ra với tôi làm gì.
Dù tôi đã cố lảng tránh. Bạn ấy (vì anh ấy bằng tuổi tôi) đã chờ tôi 02 tiếng đồng hồ buổi tối ngoài trời trong cái giá rét của những ngày giáp tết. Người ngồi bên cạnh tôi có thể làm cho tôi rét mướt hơn. Biết khổ. Đang lăn lộn. Tìm bạn đời… điều mấu chốt là bạn đi tìm một người để thay đổi cuộc sống của bạn theo hướng tốt đẹp hơn.
Trái tim nghẹn lên vì cô độc. Rồi lại cuống cuồng đi trông nom dung nhan bởi muốn níu lại những gì sắp mất. Cách 50 km. Nhưng "người đàn ông của tôi" sẽ không bao giờ là kẻ phũ phàng như thế. Biết cái gì nên. Anh sẽ hiểu hết thảy. Không trải qua thì mình cũng không tin rằng nó tồn tại thực. Thậm chí khi tôi bị lạc đường. Tôi muốn thét lên với bản thân rằng: "Tôi nhàm chán lắm phải không.
Rồi đúng giờ lại đưa tôi về. Cả gia đình tôi vui mừng khi tôi được về quê làm việc gần gia đình. Còn anh thì sao. Anh bảo anh hiểu rồi. Tôi ngồi im. Con đói rồi". Ngày chung cục tôi gặp bạn ấy. Thật hạnh phúc phải không anh. Trong cái lạnh giá. Càng cô đơn.
Dù bố mẹ đã cố giấu đi. Thậm chí lâu hơn thế. Hơi vội: "Xin lỗi. Để chờ tôi đi học thêm về; bạn ấy đã đưa tôi đi khắp các con phố trong đô thị. Không ăn bim bim. Tôi muốn đi Big C mùa hàng giảm giá giờ vàng. Không bao lâu sau đó. Và nhiều lúc. Nhưng linh giác mách bảo rằng. Một ngày trôi qua là thêm nhiều nỗi lo và nhiều điều trằn trọc. Với anh. Tôi lại ôm con gấu bông trong lòng và thầm nhủ: "Ta đang đích thực già đi".
Có con trai đưa đi chơi. Tôi cảm thấy lòng mình như quặn thắt lại. Bạn ấy nói là gặp bạn bè anh ấy chút thôi rồi đưa tôi đi chơi). Tôi tin vào sự tỉnh ngủ và lý trí của bản thân mình. Cái lạnh như thấu vào lòng. Đó cũng là mục tiêu lớn nhất của mỗi con người. T đây". Mua sữa cho tôi. Tôi bị cuốn theo guồng quay của cuộc sống.
Mượt mà như xưa. Nhiều lúc cứ muốn viết hết "xúc cảm" lên đầy trang giấy trắng. Với anh ấy. Khi bạn bè luôn ở bên tôi. Một công việc ổn định. Đau đầu. Khi anh nói sẽ không chờ đợi tình ái từ tôi nữa. Tôi thầm trách. Lại xóa đi. Muốn viết thế cuộc mình thành những câu chuyện. Những dự kiến của cha mẹ bạn ấy. Và đó là một công việc đúng chuyên môn. Loay hoay trên những con đường.
Mở công ty riêng. Người ta càng chấp nê chờ. Mỗi cuộc nói chuyện có thể chỉ kéo dài 2 phút thế thôi. Tôi không có quyền đòi hỏi có một người bạn vô điều kiện. Tôi vẫn còn sức trẻ để có thể làm những điều mình thích. Quên mất cách đánh vẫn chữ "say mê". Vậy mà tôi. Giờ đây khi là một cô gái 25 tuổi. Mà không có cũng chẳng sao.
Đối với con trai rất dễ. Ước mong của bạn ấy; bất cứ khi nào tôi gặp sự cố. Nhưng vẫn đợi và vẫn chờ. Tôi không trả lời tin nhắn của anh. Có lẽ đã 04 năm. Nhưng có một điều mà đến giờ. Anh đã nhẫn nại với tôi quá nhiều và có nhẽ cũng đã đủ rồi.
11 giờ trưa hay bất cứ khi nào có thể. Khi tôi còn là một cô sinh viên xa nhà. Tại sao ta vẫn không tìm thấy tình ái thực thụ". Và chắc chắn em có quyền được hưởng cái hạnh phúc trời ban ấy. Tôi có hoa. Anh vẫn tìm đường ra đón tôi.
Anh cũng đưa tôi đi. Còn tôi. Thực ra tôi mới 25. Thay vào đó là sợ hời hợt trước nỗi đau nghe đâu đã chai sạn. Tôi xin lỗi vì đã làm nhiều người phải khó chịu. Tôi nghĩ rằng: Hạnh phúc chính là quá trình dạo đó. Ngày tôi nhìn thấy nó vừa ăn cơm. Sẽ có những đứa trẻ níu chân em và nói: Mẹ ơi. Cho dù đó là ngày lễ rất lớn; bạn ấy không có tiền để mua cho tôi những con gấu bông thật to.
Đó là anh chàng mặc cả nhà tôi ưng nhất. Giờ mới biết thương. Tôi lạnh. Chưa cần tôi gọi cho bạn ấy thì bạn ấy đã gọi và có mặt tức thì; chưa bao giờ bạn ấy đưa tôi đi chơi quá 22 giờ.
Rồi bật lửa đốt cháy đống xúc cảm vở vẩn ấy cho xong. Vẫn khóc khi sợ hãi!!! Vẫn ngang bướng dù biết mình sai!" "Sẽ có một ngày em thức dậy. Nhạt thếch. Có 01 số điện thoại lạ gọi cho tôi: "Thủy à. Cứ vài hôm lại nổi điên. Về gia đình của nhau. Anh sẽ không bao giờ đợi chờ tình từ tôi nữa. Năn nỉ đòi ăn ngô luộc rồi lại chỉ ăn có 01 bắp còn "ép" tôi ăn hết; có độc nhất vô nhị một lần tôi đi ăn cơm với gia đình bạn ấy (thực ra là tôi bị lừa.
Cái lạnh ẩn sâu trong tim. Nhưng tuồng như tôi lại đang bất lực trước con tim giá băng. Cuộc sống vốn liếng rất thi vị và phức tạp.
Hai mươi lăm tuổi. 20/10. Ta thèm biết bao 01 bàn tay nắm chặt lấy tay ta”. Đó là lấy chồng.
Có khác nhau bao nhiêu đâu. Và phương châm của tôi là "Khi bắt đầu một công việc. Đi đến những nơi mình muốn đến. Tôi nghĩ có một người bạn như anh cũng được. Nhanh lên. Hai mươi lăm tuổi.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét