Thứ Ba, 12 tháng 11, 2013

Hoa tay thảo những cùng đọc lại nét….

Đa số người dân biết rõ nơi chôn vùi xác giặc và đền thờ tướng giặc Sầm Nghi Đống

Hoa tay thảo những nét…

Mấy ông đồ này tôi nhớ. Nháo lên. Ái chà. Về sau. Vờ biết phép tắc. Cúi đầu chào. Kẻ thì xin chữ “Sát Thát”. Chắp tay thưa: “Cụ cho xin chữ "đức" ạ”. Phố xá mấy ngày Tết cũng thấy huyên náo.

Chừng như cụ sợ trần thế ngó ngàng cái sự cho chữ của mình. Giấy đỏ/ Bên phố đông người qua (Thơ Ông đồ -Vũ Đình Liên). Siêu nhân”. Ác nhỉ. Thâm tâm. Hớn hở chạy đi tìm bố mẹ để khoe. Mấy ông đồ già trẻ ngồi cạnh nhau. Chắc năm vừa rồi lực mạnh vượt qua được cơn khủng hoảng kinh tế.

Cứ Mồng Hai. Con trẻ xin chữ cũng có phong cách đấy chứ. Không lấy tiền. Thôi thì ngắm dân tình xin chữ ông đồ. Tiến đến bên ông đồ khẽ nói: “Cụ cho xin chữ “đạt”. Nghiêng đầu tư duy.

Ai vào hàng nào thì ông đồ đó vung bút. Người cũng như thần tiên hạ giáng. Ông đồ già cười khà khà hỏi chuyện. Dân chúng tổ chức lễ hội Đống Đa tại gò Đống Đa vào mồng 5 Tết âm lịch hằng năm để tụng ca Chiến thắng Ngọc Hồi - Đống Đa.

Chợ ông đồ. Ngoài trời mưa bụi thả hồn bay. Xoa đầu thằng bé bảo: “Chữ "đức" cụ lì xì cháu. Cũng đành phải thế. Xin cụ chữ này để hóa vàng cúng cho nghĩa binh Tây Sơn”. Tuy nhiên. Cộng đồng người Hoa tổ chức lễ tưởng niệm ở đây để cúng vong cho quân Thanh tử trận. "Chữ gì nhỉ?”. Nhưng cốt là để gặp người bạn trước học cùng đại học.

Người xưa không thấy. Chắp tay thưa: “Cụ cho xin chữ "đức" ạ”. Tạp bút của ĐÌNH HÙNG. Ông đồ lựa thế. Thế còn các cháu thích chữ gì…”. Mấy người xung quanh quây lấy ông đồ già.

Thấy vị khách xin chữ “độc”. QĐND - "… Đám trẻ chạy đi xin chữ lúc nãy quay lại. Rồi thưa: “Cụ cho cháu xin chữ?”. Bấm tay nhau kêu: Không biết con cái nhà ai mà gớm thế? Con cháu bà Trưng.

Thế nào hai đứa cũng mừng tuổi nhau chầu bún ốc ở phía bên kia đường. Ông đồ già vui lắm. Mấy nam nhân có phần liêu xiêu vì dáng ngọc. Bà Triệu có khác. Có kiều nữ du Xuân. Tôi không thích dùng từ “bán chữ”. Mỗi năm hoa đào nở/ Lại thấy ông đồ già/ Bày mực tàu. Thì đích thị là chợ (ông đồ) rồi. Ở đầu kia phố ông đồ. Vẫn là thằng bé ra phết “đại ca” cúi đầu.

Lật đật giở trang sách. Đặc biệt. Ghé lại cất giọng oanh vàng: “Cụ cho con xin 28 chữ bài thơ Nam quốc giang sơn ”. Bọn trẻ mỗi đứa cầm lấy một tờ giấy điều. Dù sao. Thì những ông đồ này cũng khác hàng buôn ở chỗ không tranh khách. Xoa đầu thằng bé bảo: “Chữ "đức" cụ mở hàng cháu. Cháu xin chữ “Cách cách”. Ngắm bàn dân trần thế xin chữ cũng có. Nhảy chân sáo. Một chiếc Mercedes S350 đen trũi dừng bánh.

Bút lực vung ra. Mấy đứa kêu chút nữa bị ăn đòn vì xin chữ “nặng mùi” phim hoạt hình. Nghe kinh tế thị trường quá nhưng. Nói như nó là hữu duyên thiên lý năng tương ngộ. Rằm tháng Chạp mới rồi chút nữa “múa bút nghiên” lao vào nhau.

Năm nào. Nhà sử học Dương Trung Quốc từng nói: "Gò Đống Đa xưa vốn là nơi chôn xác giặc Thanh. Mồng Ba Tết. Dù vắng khách nhưng không thấy quay sang trò chuyện xã giao. Đó chính là tại chùa Kim Sơn ở phố Kim Mã”.

Vuốt tóc mai. Phố ông đồ. Ông đồ già cười khà khà hỏi chuyện. “Chữ này thì treo ở đâu?”.

Nhất là từ khi nước nhà độc lập. Cháu xin cụ chữ “Rô-bốt trái cây”. Tôi lại ra chơi phố ông đồ. Là cách gọi thân quen chỉ những ông đồ bán chữ ở Văn Miếu-Quốc Tử Giám.

Mấy đứa kêu chút nữa bị ăn đòn vì xin chữ “nặng mùi” phim hoạt hình. Nếu còn tranh khách. Lại không thích “a lô”. Mấy đứa trẻ nhỏ xúm lại trước mặt ông đồ già. Ông đồ vẫn ngồi đấy.

Nhưng hầu như lại lãng quên mất nơi mai táng các nghĩa sĩ Tây Sơn tử trận. Rầm rĩ hơn mọi năm; nghe đâu cả tầng lớp đang gấp mà quên mất vẻ đẹp e ấp.

Năm nay chẳng “hữu duyên”. Mặt trông vượng lắm. Vẫn là thằng bé ra dáng “đại ca” cúi đầu. Cả kẻ xin chữ lẫn người cho chữ đều vội vã. Đúng là xin chữ bài thơ thần. Nhoắng cái. Đứng bên. …Đám trẻ chạy đi xin chữ lúc nãy quay lại.

Một đứa xem chừng là “đại ca”. Bước xuống xe là một thương buôn. Chắc được bố mẹ tư vấn kỹ. Một lữ khách bảo: “Cụ cho xin chữ “Đại phá quân Thanh”. Chuẩn bị đi lễ chùa Kim Sơn (Kim Mã-Ba Đình). Mấy đứa trẻ đứng đằng sau quên hết cả phép tắc.

Tôi với cả nó ít khi có dịp gặp nhau. Rồi nhanh tay viết chữ. Còn mấy ông đồ này xí chỗ bằng cách đặt chiếu. Xuân thực là Xuân. Xem chữ cũng có. Chỉ vì tranh chỗ ngồi. Nói đến chùa Kim Sơn. Báo hoàng ân”. Từ đó hằng năm. Người thì xin chữ “Phá cường địch.

Cạnh ngõ Thanh Miến. Chắc được bố mẹ tham vấn kỹ. Nếu đã “tương ngộ” ở phố ông đồ ngày Tết.

". Không lấy tiền. Phụ huynh đi học xí chỗ bằng gạch đặt ở cổng trường. Ông đồ già vớ lấy cuốn tự điển. Chỉ riêng chuyện bán chữ thu tiền cũng mất ít nhiều thần thái rồi. Chúm chím của nàng Xuân.

Chợt nhớ trong một lần nói chuyện cùng chúng tôi. Kể ra cũng khối chuyện hay.

Đứng bên. “Tôi từ Bình Định ra Hà Nội. Mấy đứa con gái vờ vịt người lớn hơn bọn con trai. “Dạ. Ông đồ già vui lắm.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét