Cô gái trong gương đã trở nên già. Sử Đông ừ một tiếng rồi lái xe đi. “Công việc là một chuyện. Muốn trừ điểm. Sự thịnh nộ khiến cô mất hết lý trí. Xem ra đã đến lúc chỉnh đốn lại rồi. Nó có mùi hương thanh nhẹ của hoa nhài. Người khách có vẻ câu nệ đón lấy cốc trà. Giữa vợ chồng cần nhất là tin nhau và hiểu nhau.
Mấy hôm liền toàn làm thêm đến đêm mới được về. Cô vội dậy thu vén giường. Mà còn gây nguy hiển cho những người cùng dự giao thông”. Khiến cô bỗng quên mất nỗi giận dữ ban nãy. Về những cô gái trẻ đẹp mà anh thay như thay áo? Mình đang ghen? Hay còn canh cánh những chuyện trước đây của anh mà mình chưa thể tha. Mấy hôm nay việc ở công ty ngập đầu.
Không muốn để Sử Đông biết mình quan hoài đến anh như thế nào. Nhà xuất bản Thời Đại ấn hành. Bữa nay không có khách hẹn trước. Nhìn đồng hồ đã gần 12 giờ trưa. Sử Đông nhìn điệu bộ cẩn thận đến tức cười của Tiểu Lâm mà thấy cảm động. Trong phòng khách. Cô tự pha cho mình một tách trà nhài.
“Ăn gì cũng được. Trương Lộ quát lác. “Muốn trừ điểm. Mắt sáng óng ánh. Ô tô phát ra tiếng còi chói tai. Cô nép vào ngực Sử Đông. Đồng chí cảnh sát không để ý đến sự tức tối của Trương Lộ. Điện thoại trong văn phòng đổ chuông. Bữa nay đi trực phải hỏi giáo sư Dương khi nào có thời kì. Giống như quả bóng da bị xì hơi. “Em đỡ nhiều rồi”. Chương 28: tình là con dao hai lưỡi.
Những tin nhắn trong đó đã tích lại mấy cái. “Anh dựa vào cái gì mà giữ giấy má của tôi? Tôi nói rồi còn gì. Tâm trạng của Tiểu Lâm đã tốt hơn rồi. Chúng tôi ở đây không thu tiền phạt. Một đồng chí cảnh sát cao gầy đi đến nghiêm chỉnh chào: “Đồng chí. Không chỉ gây hiểm cho bản thân. Lúc Tiểu Lâm đến trọng tâm tham vấn thì đã hơn 9 giờ.
Tiểu Lâm nhấc điện thoại lên: “Xin chào. Tiểu Lâm lấy sổ trực ban bắt đầu viết nội dung tham mưu hôm nay. Theo nếp cô vào “Phòng tư vấn” trên trang web của trung tâm tham vấn Tâm lý Cỏ Ba Lá.
Tiểu Lâm vừa nghĩ vừa chải mái tóc dài đen bóng của cô. Đúng là hơi muộn rồi. Chả còn tâm trí đâu mà xử lý đống tài liệu này nữa.
“Đương nhiên là được rồi. Cô ngẩng đầu lên. Cô vội đứng lên tiếp người phụ nữ. Thực ra trong lòng cô có lúc nà không nhớ Sử Đông đâu. Hai người chìm đắm trong cảm giác họ hằng khao khát.
Gục xuống vô lăng khổ đau khóc thảm thiết. Cô nhẹ nhõm mở cửa vào trong xe. “Tiểu Lâm. Ngẩng đầu nhìn xung quanh. Sử Đông chẳng thể gặp cô được vì công việc bận liên tiếp. Tiểu Lâm buông khỏi vòng tay Sử Đông.
Mau dậy ăn sáng” - Bà Triệu gõ cửa phòng Tiểu Lâm - “hôm nay không phải con phải đi trực sao?”. “Xin hỏi có ai không?”. “Xin mời vào”. Bận đến nỗi đã mấy ngày không gặp được Tiểu Lâm. Đây là trọng điểm tham mưu Tâm lý Cỏ Ba Lá”. Toàn thân cô mất đi sức lực.
Mình sao lại có thể ngờ anh ấy chứ? Lẽ nào là vì những câu nói của Tiểu Manh về những chuyện tình của Sử Đông trước đây.
Tiểu Tiểu ăn sáng chưa?”. Có thể làm tâm cảnh rối bời của cô dần bình tĩnh trở lại. Giơ tay ra hiệu chào rồi quay đi. Cô mở sổ trực ban ra xem trước. Sử Đông ôm lấy Tiểu Lâm không muốn buông ra. Chúng mình mấy hiện tại không gặp nhau rồi. Sắp 8 giờ 30 rồi. Chị hãy tin cậy ở tôi”. Nhìn bộ dạng tiều tuỵ của Sử Đông. Người con gái đã ở trong tim anh. Tiểu Lâm thấy hơi hổ hang.
Tiểu Lâm cuống quýt giục. Cô lấy túi điểm trang ra để đánh một ít phấn mắt màu hồng. Cô giục Sử Đông. Anh mau lái xe đi”. Những câu nói ngọt ngào từng làm cô hạnh phúc chan chứa của Sử Đông giờ đây nghe thật khôn xiết giả tạo. Tiểu Lâm ra khỏi cửa đã thấy xe Sử Đông. Giữa bồ nhau cũng cần như thế. “Em đỡ ốm chưa?”. “Xin lỗi. Tiểu Lâm nhìn chồng tài liệu trên bàn. Giữ bản quyền tác phẩm Hồng Tú Tú).
Tiểu Lâm ngồi dậy cầm đồng hồ báo thức ở mặt tủ lên xem. Trương Lộ tức đến nỗi đập mạnh lên vô lăng. Trong ba ngày cô phải đến Sở cảnh sát nhận xử lý”. “Cô vượt đèn đỏ. ***. Đưa giấy má cho đồng chí cảnh sát.
Từ hôm có chuyện với Trương Lộ. Em ra rồi à”. Anh đều khước từ quơ các cuộc nhậu nhẹt. Khiến mỗi lần nghe điện thoại cô phải hết sức kìm giữ không nói ra cảm giác của mình. Mặt Tiểu Lâm nóng bừng lên. Hành động bản năng của một cô gái nơi Tiểu Lâm khiến anh cảm thấy một nỗi xúc động khó tả.
Tiểu Tiểu ngồi yên trên ghế sofa ôm con gấu đồ chơi. Trương Lộ phóng xe đến tốc độ 90km/h.
Tô son. Mấy bữa nay không đến trung tâm. Sử Đông đang trầm ngâm giờ mới tỉnh ra: “Tiểu Lâm. Mắt nhìn tứ phía. ***. Rót một cốc nước trà. Rồi chỉ vào bức ảnh của Tiểu Lâm ở trên tường. Do Hồng Tú Tú dịch. Chẳng thể thiếu anh ấy được”. “Tiểu Lâm. Anh đây”. Giang Vũ Hạm. Ít nhiều cũng sẽ ảnh hưởng tới công việc. Cô hiểu với tâm cảnh như thế này. Hai người hôn nhau không cần biết đến xung quanh. Bà Triệu thò đầu ra từ trong bếp: “Mẹ đang nấu.
Tiểu Lâm. Chắc là vì cô tự cao. Rồi viết vé phạt đưa cho cô. Sắp xong rồi”. Trong sổ là biên chép tình hình công việc mấy bữa nay.
(Tiểu thuyết chẳng thể yêu của nhà văn Trung Quốc Giang Vũ Hạm. Bắt đầu công việc. Toang hoang cõi lòng. Chính yếu là vì anh không được gặp em”. Bữa nay là thứ bảy. Một lúc sau. Còn tiếp. Tiền phạt xin nộp ở Kho Bạc”. Tiểu Lâm đặt điện thoại xuống.
“Cảm ơn”. Hạnh phúc trong cô dâng trào. Nghe rõ từng nhịp tim của anh. Nghiêm trang nói: “giấy má sẽ bị giữ lại. Giọng Tiểu Lâm kiên định. “Cô có thể tư vấn cho tôi không?”. Đây là nơi cô làm việc. “Được rồi mà. Tiễn người khách ra khỏi cửa. Tiểu Lâm đáp lại một tiếng rồi vào nhà vệ sinh. Chỉ có điều anh không đi uống rượu với bạn bè nữa.
Mấy hiện tại nó lại trở về tình trạng như lúc trước. “Trưa nay à? Em còn phải xử lý tài tiệu tư vấn”.
Tôi là Triệu Tiểu Lâm”. “Tôi phải làm thế nào đây? Tôi thật sự rất yêu anh ấy. Đến khi nhìn thấy xe cảnh sát truy đuổi đằng sau mới miễn cưỡng đỗ lại.
Ngoài việc can dự đến dự án đang cộng tác với công ty Trương Lộ ra. Tiểu Lâm mời người khách ngồi xuống ghế. Đi quá tốc độ cho phép. “Tiểu Lâm. Chỉ có mình cô đi trực. Người đàn bà có vẻ hơi nghi nhìn cô gái trẻ. Xin xuất trình bằng lái và đăng ký xe”. Cô xả hết hậm hực trong lòng. Sử Đông đỗ xe trước cửa toà nhà trọng tâm tư vấn.
Giọng Sử Đông nghe thật khó chối từ. Trương Lộ miễn cưỡng hạ cửa kính xe xuống: “Chẳng qua cũng chỉ vượt đèn đỏ có gì to tát đâu”. Bữa nay ăn gì?”. Tiểu Tiểu không đáp. Đây là loại trà mà cô thích uống nhất. Hơi ngần ngừ. Một giọng nói tã lót làm gián đoạn dòng suy nghĩ của Tiểu Lâm. Sau buổi trưa hôm đó. Cô chưa từng nghĩ là mình lại có hành động dạn dĩ đến thế. Chuyện của Tiểu Tiểu phải giải quyết ngay mới được.
Ánh mắt rét mướt si của Sử Đông là thứ mà cô chưa từng có được. Bật máy tính lên. Cô uống một ngụm trà. Cô ngượng nghịu cúi đầu xuống. Tiểu Lâm thở phào. “Mời cô uống trà”. Đồng chí cảnh sát vẫn không để ý. Anh rất nhớ em”. Không biết người ngồi trong chiếc ô tô đang đỗ ở góc phố là Trương Lộ. Người phụ nữ bưng mặt khóc. Tiểu Lâm ngồi xuống trước mặt Tiểu Tiểu hỏi: “Tiểu Tiểu.
Cô thấy hơi hổ hang vì đã nghi vô cớ Sử Đông. Vượt liên tục hai đèn đỏ. Tốt rồi. Cô đau đớn. Là Sử Đông gọi. “Mời cô ngồi”. Tuy ngày nào cũng gọi không sao nhiêu lần điện thoại nhưng những lời an ủi dụ dỗ qua điện thoại chỉ làm Tiểu Lâm càng ấm ức.
“Em vẫn trực à? Trưa anh đến đón em đi ăn nhé?”. “Cô là bác sỹ Triệu phải không ạ?’. Muốn phạt tiền gì thì nhanh lên”. Trương Lộ giận dữ quay đầu xe vì không thể đấu nhìn thêm nữa. Vơ những nghi ngờ nhớ nhung của Tiểu Lâm đều được giải toả với vòng tay ấm áp này. Tiểu Lâm tàn tệ đứng dậy: “Mẹ ơi. “Đi thôi”. “Vâng. Xe cảnh sát đỗ ở bên cạnh. Cô dọn dẹp gọn gàng đồ đoàn trên bàn. Tiểu Lâm chợt nhớ ra mấy ngày nay mình vì bị ốm và vì chuyện tình cảm nên đã quên mất chuyện chữa bệnh cho Tiểu Tiểu.
“Được rồi”. Hai tay vân vê tai con gấu. “Con biết rồi”. Hốt hoảng: “Anh sao thế này? Công việc mệt lắm sao?”. ***. Sử Đông say đắm nhìn cô gái bên cạnh mình. Nhìn người nữ giới đang rụt rè đứng ở cửa. Cháu ăn sáng chưa?”. Phạt tiền gì thì tuỳ anh”.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét