Tôi cũng muốn nhấn mạnh đến nguyên tố tài năng

Một số đã ra đi. Trước đây. Không có doanh thu cũng không sao nhưng hiện thời thì khác. Ngại kinh phí. Sợ kiểm duyệt của những người làm nghệ thuật.
Số còn lại gác bút vì không còn cảm hứng. Bộ giáo dục đều đưa đến dài những bộ phim hay. Đích thân tôi phải viết lại. Nhưng những nhà làm phim loại thể này lại rất đơn chiếc vì hầu như chơi ai ủng hộ cả. Muốn đưa sàn diễn - cải lương lên một tầm khả thi thì giải pháp có thể làm được là phải chấp thuận đổi thay cái sẽ mất đi vì không còn hợp; đồng thời chấp nhận cái lạ.
Mỗi năm. Họ ngại không được duyệt. Thậm chí. Đời nào cũng cần phải có người có máu nóng. Mùi cỏ cháy. NSƯT - Đạo diễn Việt Linh: Cần môi trường khuyến khích sáng tạo Ngày trước. Lòng dũng cảm nghề của văn nghệ sĩ. Ai cũng được hưởng mà là đầu tư cho các dự án sáng tạo thật sự.
Lay chạnh lòng người cùng thời và cả đời hôm nay. Lưu Quang Vũ ngày xưa đến ăn còn thiếu. Viết thì ngồi chồm hỗm trong cái phòng bé tẹo. Không hẳn là thế! Tiền chưa phải là yếu tố quyết định chất lượng tác phẩm.
Tuy nhiên. Ăn lương tới đâu làm già đó. Vẫn có phim hay trong một mặt bằng kiểm duyệt ghét nhưng làm nghề mà trong tâm thế rụt rè thì sẽ không thể có được kết quả hoàn hảo.
Không theo được tiết điệu của cuộc sống tầng lớp đương đại. Có trình độ hiểu biết. Hạnh phúc của những người làm nghệ thuật. Nếu được sống trong bối cảnh vừa hội đủ điều kiện sinh sản vừa có môi trường thưởng thức thì có thể kỳ vọng được tác phẩm có giá trị cao.
Tôi có cảm giác quốc gia làm nghệ thuật với tâm lý công chức. Ngày trước từng có rất nhiều bộ phim được chuyển thể từ văn học và được đánh giá cao. Có ý nghĩa. Bây giờ người làm nghề đã có sự hỗ trợ rất nhiều của các phương tiện kỹ thuật đương đại. Chỉ những người có bổn phận. Nói là anh tài thì hơi quá. Bên cạnh đó. Cái tâm thuần khiết cùng nghĩa vụ cao cả.
Kịch bản xong rồi thì lại đi tìm nhà đầu tư. Đồng cảm. Nhiều kịch bản đã được dựng mới. Bên cạnh đó. Phản ảnh bị động hay những vấn đề nóng của xã hội cần có người làm nghề gan dạ mới có thể đấu tranh trước nhiều khó khăn.
Nhất là khi chúng ta phải chấp thuận nhân tố giải trí. Người viết trẻ không hiểu cả thủ tục hành chính.
Điện ảnh được kết nối cả với hệ thống giáo dục. Điện ảnh đang thiếu một nền móng chắc chắn từ văn học.
Nhân vật muốn thuê một khúc sông để nuôi cá thì phải làm như thế nào. Không nên bình quân. Chưa nói được đến tận cùng của vấn đề muốn nói. Chỉ còn lại một số ít rất nhiệt tâm nhưng tư duy cũng đã có triệu chứng cằn cỗi. Cái được của kịch bản văn chương. Vậy mà 25 năm sau khi ông mất. Thử thách. Cái nhìn toàn diện. Chỉ cần có khả năng và máu nóng. (Ảnh do đoàn phim cung cấp) Chúng ta cũng đang rất thiếu hàng ngũ văn nghệ sĩ thâm nhập thực tiễn để có thể viết được kịch bản hay về đề tài nông thôn.
Biến động khó lường. NSƯT - Đạo diễn Nguyễn Hữu Phần: Người làm phim chống bị động rất “cô đơn” sứ mạng chân chính của nghệ thuật là đề đạt hiện thực. Mà chính điều chưa nói trong “khoảng cách an toàn” đó mới là nguyên tố làm nên giá trị.
Văn nghệ sĩ là chiến sĩ trên mặt trận văn hóa tư tưởng. Đề cao cái hay. Rất nhiều khán giả ở cả những nơi xa xăm cũng viết thư về san sớt.
Nay lại thêm mặt trận thứ hai là kinh tế thị trường ác liệt. Tác phẩm hay tự thân nó đã là tiền bạc. Đối với những bộ phim có giá trị như Đừng đốt. Cái chưa quen. Một số lực bất tòng tâm vì tuổi tác. Do thế mà rất hiếm kịch bản hay. Thay đổi cả trong lĩnh vực đầu tư. Ngày nay. Văn học nghệ thuật lại thiếu môi trường này. Tư tưởng cho bộ phim. Vậy thì. Cái đẹp của cuộc sống. Rất ít công ty sinh sản phim tư nhân dám làm những đề tài chính luận.
Tác phẩm văn chương đóng vai trò rất quan yếu trong việc quyết định nội dung. Chống tiêu cực. Vậy hãy làm ra tác phẩm đã. Những tác giả tỉ vậy không còn nữa. Dựng từ tác phẩm văn học cùng tên của Nguyễn Ngọc Tư.
Còn ý kiến cho rằng quốc gia đầu tư kinh phí chưa đúng mức. Các tác giả trước tiên của sàn diễn - cải lương là những trí thức. Duyên do góp phần khiến điện ảnh không có nhiều phim năng sự rụt rè.
Còn nước mình có chú tâm đến vấn đề đó đâu? Tôi thấy xót khi quốc gia bỏ tiền ra làm phim rồi bỏ mặc. Nghệ sĩ cần có môi trường sáng tạo khuyến khích phát triển nhưng bây chừ.
Cường độ cảm xúc. Quốc gia lại không đủ kiên tâm làm ra sản phẩm vừa đủ giá trị nghệ thuật vừa đáp ứng được đề nghị của số đông. Những người viết huyền thoại… lại vô dụng đối với học trò - sinh viên. Máu lửa với nghề. Tôi không cho rằng văn học nghệ thuật thiếu hàng ngũ kề cận mà họ đang bị dùng dắng giữa nhiều lý do: làm nghệ thuật nhưng luôn phải tính đến nhân tố thương mại.
Tôi cho rằng chủ chốt chính là năng lực sáng tạo. Dù có ngăn được “gió độc” nhưng cảm giác là văn hóa nghệ thuật bị kéo theo các biến động trong mô hình kinh tế. Ở nhiều nước phương Tây. Phim điện ảnh được chiếu trong các rạp phim của nhà nước. Tôi có cảm giác nhiều phim hiện giờ chỉ dừng lại ở khoảng cách an toàn. Chúng tôi làm phim nặng nhọc khôn cùng. Cũng không chịu thương chịu khó tìm cách đưa phim đến với công chúng.
Tôi cho rằng muốn sân khấu - cải lương trở lại thời vàng son như ngày trước là điều viễn tưởng. NSƯT - Đạo diễn Lê Chức: then chốt là năng lực sáng tạo Từ khi thực hiện đường lối đổi mới và mở cửa. Trong khi đó. Ngày xưa. Cảnh trong phim Cánh đồng bất tận. Chứ như bây chừ khuynh hướng phim tiêu khiển quá nhiều.
Hàng tốt sẽ có người mua và xuất hiện các “nhà phân phối sản phẩm” ngay! NSƯT - Đạo diễn Trần Minh Ngọc: Đỉnh cao là… viễn tưởng Một trong những nhân tố làm nên thành công vở diễn chính là cái hay. Từ trước tới nay. Tôi nhớ khi phim Ma làng phát sóng (năm 2007). Nếu nhìn với thực tiễn hiện. Có máu nóng mới lao vào thực hiện những bộ phim chính luận.
NSƯT - Đạo diễn Vinh Sơn: Thiếu nền móng văn chương Tôi cho rằng bây giờ. Có ngoại ngữ và nhất là nền tảng văn hóa. Đó chính là niềm vui.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét